Nguồn án lệ về việc tranh chấp về thừa kế tài sản (Quyết định giám đốc thẩm số 35/2023/DS-GĐT)

NGUỒN ÁN LỆ VỀ VIỆC TRANH CHẤP VỀ THỪA KẾ TÀI SẢN (QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM SỐ 35/2023/DS-GĐT)

Quyết định giám đốc thẩm số 35/2023/DS-GĐT ngày 08/3/2023 của Tòa án nhân dân cấp cao tại Thành phố Hồ Chí Minh hủy Bản án dân sự phúc thẩm của Tòa án nhân dân thành phố Cần Thơ về việc “Tranh chấp về thừa kế tài sản”.

Nội dung hủy án:

“[4] Cụ H chết không để lại di chúc, còn cụ N có lập di chúc vào ngày 03/6/2016 tại Văn phòng công chứng LHT với nội dung để lại phần di sản của cụ N được hưởng của cụ H và quyền sử dụng một phần thửa đất số 108 của cụ N cho ông R. Tòa án cấp phúc thẩm và sơ thẩm xác định di chúc ngày 03/6/2016 nêu trên có giá trị pháp lý và phân chia theo di chúc đối với di sản của cụ N để lại cho ông R tại thửa đất 108; chia thừa kế theo pháp luật đối với di sản còn lại của cụ N tại thửa đất 108 và thửa 282 là có căn cứ. Tuy nhiên, việc phân chia di sản thừa kế hoàn toàn có thể chia đều bằng hiện vật cho các đồng thừa kế. Nguyên đơn là bà T1 và những người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đồng thời là những đồng thừa kế là các bà T2, H1, C, T3, M (N3) đều có yêu cầu nhận kỷ phần thừa kế bằng hiện vật là quyền sử dụng đất. Yêu cầu này là hoàn toàn chính đáng, phù hợp với quy định của pháp luật và quy định của Ủy ban nhân dân thành phố Cần Thơ về điều kiện tách thửa. Nhưng Tòa án cấp phúc thẩm chỉ nhận định: “ông R và bà N1 chiếm phần lớn diện tích đất nên thối hoàn giá trị cho các đồng thừa kế còn lại là phù hợp” để quyết định giao toàn bộ di sản thừa kế là quyền sử dụng đất tại các thửa 108, 282 cho ông R là giải quyết không đúng quy định tại khoản 2 Điều 660 Bộ luật Dân sự, ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự.

[5] Tại Văn bản ý kiến ngày 24/5/2022 và tại phiên tòa phúc thẩm, các bà T3, C, T2, H1, M (N3) đều thỏa thuận thống nhất giao kỷ phần thừa kế mỗi người được hưởng theo pháp luật cho nguyên đơn là bà T1 quản lý, sử dụng. Sự thỏa thuận này là hoàn toàn tự nguyện, không vi phạm điều cấm của pháp luật và không trái đạo đức xã hội, nhưng không được Tòa án cấp phúc thẩm ghi nhận và giải quyết là thiếu sót.”