NGUỒN ÁN LỆ VỀ VIỆC TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG VAY TÀI SẢN (QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM SỐ 296/2024/DS-GĐT)

Quyết định giám đốc thẩm số 296/2024/DS-GĐT ngày 26/12/2024 của Tòa án nhân dân cấp cao tại Thành phố Hồ Chí Minh hủy bản án dân sự phúc thẩm của Tòa án nhân dân tỉnh Bình Dương và bản án dân sự sơ thẩm của Tòa án nhân dân thị xã (nay là thành phố) Tân Uyên về việc tranh chấp hợp đồng vay tài sản.

Nội dung hủy án:

“[1] … Tuy nhiên, quá trình thụ lý và xác minh thu thập chứng cứ đối với yêu cầu phản tố của ông T1 về việc xem xét số tiền ông đã chuyển khoản trả cho bà T tổng cộng 1.834.000.000 đồng (gồm nợ gốc 1.334.000.000 đồng và tiền lãi vượt quá quy định là 500.000.000 đồng) thì Tòa án hai cấp thu thập chứng cứ chưa đầy đủ để đảm bảo cho quá trình giải quyết và xét xử vụ án, cụ thể:

Chưa tiến hành đối chất lấy lời khai giữa bà T với ông T1 đối với các khoản tiền mà ông T1 đã trả cho bà T, được bà T thừa nhận nhưng bà T lại cho rằng không phải chuyển trả cho khoản nợ vốn 5.800.000.000 đồng, mà là trả cho các khoản nợ khác, làm ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của ông T1, không bảo đảm tính có thật của chứng cứ theo quy định tại Điều 95 Bộ luật Tố tụng dân sự và chưa phù hợp với những tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ vụ án.

[3]. Ngoài ra, theo quy định tại Điều 91 Bộ luật Tố tụng dân sự về nghĩa vụ chứng minh, trong vụ án này ông T1 đã cung cấp được chứng cứ chứng minh cho yêu cầu phản tố và chứng cứ này cũng đã được bà T thừa nhận, thể hiện ông T1 đã chuyển khoản trả cho bà T tổng cộng 1.731.000 đồng (một tỷ bảy trăm ba mươi mốt triệu đồng). Còn bà T chưa cung cấp được chứng cứ chứng minh các khoản tiền mà ông T1 chuyển khoản trả cho bà T trước ngày 20/7/2021 là để trả nợ cho các khoản vay trước đó nên để đảm bảo yếu tố khách quan cần phải xác minh làm rõ ngoài số nợ vốn 5.800.000.000 đồng mà hai bên đã thống nhất thì cần phải làm rõ ông T1 còn vay số tiền nào khác của bà T hay không để có cơ sở giải quyết đối với yêu cầu phản tố của ông T1.

Từ những phân tích trên, thấy rằng Tòa án hai cấp đã áp dụng không đúng quy định của pháp luật, quyết định không phù hợp với những tình tiết khách quan của vụ án làm ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của ông T1. Do đó, cần chấp nhận quyết định kháng nghị của Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân cấp cao tại Thành phố Hồ Chí Minh, hủy bản án dân sự phúc thẩm và bản án dân sự sơ thẩm để giải quyết sơ thẩm lại theo đúng quy định của pháp luật.”