NGUỒN ÁN LỆ VỀ VIỆC TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG VAY TÀI SẢN (QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM SỐ 245/2024/DS-GĐT)

Quyết định giám đốc thẩm số 245/2024/DS-GĐT ngày 10/9/2024 của Tòa án nhân dân cấp cao tại Thành phố Hồ Chí Minh hủy toàn bộ Bản án dân sự phúc thẩm của Tòa án nhân dân tỉnh Tây Ninh và hủy toàn bộ Bản án dân sự sơ thẩm của Tòa án nhân dân huyện DMC, tỉnh Tây Ninh về việc tranh chấp hợp đồng vay tài sản

Nội dung hủy án:

“[2] Qua xem xét các tài liệu, chứng cứ khác và lời khai của các đương sự có trong hồ sơ vụ án, thấy rằng:

Theo quy định tại điểm d khoản 2 Điều 16 của Điều lệ Công ty HL thì việc thông qua hợp đồng vay tài sản phải có Nghị quyết của Hội đồng thành viên nhưng việc vay tiền của ông N không được sự đồng ý của Hội đồng thành viên. Không có chứng cứ nào để chứng minh Công ty HL biết về việc vay tiền này.

Mục đích của việc vay tiền ghi trong “Giấy mượn tiền” là xây dựng nhà kho cho Công ty HL, nhưng không có tài liệu, chứng cứ chứng minh ông N sử dụng số tiền vay vào mục đích xây dựng nhà kho. Thực tế Công ty HL cũng không xây dựng nhà kho trong khoảng thời gian này.

Bản thân ông N khẳng định quan hệ vay tài sản giữa ông với ông T đều là khoản vay cá nhân, được thể hiện thông qua việc ông T chuyển tiền đều thông qua tài khoản cá nhân ông N và ông N nhiều lần chuyển khoản (32 lần) để trả nợ cho ông T thông qua tài khoản cá nhân. Ông N không nhập khoản vay 3.000.000.000 đồng vào Công ty nên tài liệu, sổ sách kế toán của Công ty HL không thể hiện có thu - chi khoản tiền này.

[3] Tòa án sơ thẩm và Tòa án phúc thẩm đều căn cứ vào chứng cứ là “Giấy mượn tiền ngày 23/11/2019” do ông N ký với tư cách Giám đốc và đóng dấu Công ty HL để cho rằng đây là khoản nợ Công ty và buộc Công ty HL phải có nghĩa vụ trả nợ cho ông T nhưng chưa đánh giá những tình tiết đã phân tích nêu trên và xác minh làm rõ đây là khoản vay của cá nhân ông N hay khoản vay của Công ty HL. Do đó, Tòa án sơ thẩm và Tòa án phúc thẩm buộc Công ty HL phải có nghĩa vụ trả nợ cho ông T là chưa đủ căn cứ vững chắc.

[4] Tòa án sơ thẩm cũng xác định đây là khoản vay của Công ty HL, nhưng lại xem xét đối trừ đối với các khoản vay - trả từ tài khoản cá nhân của ông T và ông N, trong khi ông N xác định đây là giao dịch cá nhân để buộc Công ty HL phải có trách nhiệm trả số tiền 868.861.000 đồng là không đúng.

[5] Từ những phân tích trên, xét thấy kháng nghị Chánh án Tòa án nhân dân cấp cao tại Thành phố Hồ Chí Minh đề nghị hủy bản án dân sự phúc thẩm và hủy bản án dân sự sơ thẩm để xét xử sơ thẩm lại là có cơ sở để chấp nhận.”