ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ VIỆC TRANH CHẤP LIÊN QUAN ĐẾN QUYỀN SỞ HỮU TRÍ TUỆ

Tình huống pháp lý:

Bên sở hữu quyền sở hữu trí tuệ khi cho rằng bên vi phạm quyền sở hữu trí tuệ xâm phạm bản đầy đủ nhất của sản phẩm sở hữu trí tuệ.

Nội dung đề xuất án lệ:

“[3] Đối với yêu cầu bồi thường thiệt hại, P cho rằng do có hành vi vi phạm của Công ty H nên P bị thiệt hại 543.685 USD (tương đương 12.631.977.290 đồng) là giá trị phần mềm CREO Element Pro 5.0 phiên bản đầy đủ module (theo Bản tuyên bố của P ngày 24/6/2020 về giá bán toàn bộ chương trình máy tính CREO Elements Pro 5.0 phiên bản đầy đủ module).

Công ty H thừa nhận hành vi vi phạm nhưng cho rằng chỉ vi phạm đối với phiên bản không đầy đủ của phần mềm CREO Element Pro 5.0 mà không phải là đối với tất cả các module theo Bảng báo giá của P và Công ty H cũng không sử dụng phần mềm này vào mục đích sản xuất, kinh doanh, nên không đồng ý bồi thường thiệt hại cho P.

Tuy nhiên, theo quy định tại điểm b khoản 1 Điều 205 Luật Sở hữu trí tuệ thì một trong những căn cứ xác định mức bồi thường thiệt do hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ gây ra trong trường hợp nguyên đơn chứng minh được hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ đã gây thiệt hại về vật chất cho mình thì có quyền yêu cầu Toà án quyết định mức bồi thường, đó là: Giá chuyển giao quyền sử dụng đối tượng sở hữu trí tuệ với giả định bị đơn được nguyên đơn chuyển giao quyền sử dụng đối tượng đó theo hợp đồng sử dụng đối tượng sở hữu trí tuệ trong phạm vi tương ứng với hành vi xâm phạm đã thực hiện.

Như vậy, thực tế có việc Công ty H vi phạm về quyền sở hữu trí tuệ đối với phần mềm CREO Element Pro 5.0 nên P có quyền yêu cầu bồi thường thiệt hại theo quy định nêu trên của Luật Sở hữu trí tuệ. Tuy nhiên, Tòa án cấp sơ thẩm và Tòa án cấp phúc thẩm lại cho rằng, Bản tuyên bố của P ngày 24/6/2020 là giá bán toàn bộ chương trình máy tính Creo Elements Pro 5.0 phiên bản đầy đủ module, trong khi Công ty H chỉ vi phạm đối với một phần phiên bản không đầy đủ mà chính P cũng không xác định được giá trị thực tế của phiên bản không đầy đủ này; đồng thời, P cũng không chứng minh được Công ty H sử dụng phần mềm vào mục đích kinh doanh, thu lợi nhuận, không chứng minh được thiệt hại vật chất giảm sút thu nhập từ việc vi phạm; từ đó, không chấp nhận yêu cầu bồi thường thiệt hại của P là chưa đủ căn cứ.

[4] Lẽ ra, khi P không yêu cầu cơ quan chuyên môn thẩm định thiệt hại thực tế thì Tòa án cấp sơ thẩm và Tòa án cấp phúc thẩm phải giải thích để P thực hiện việc xác định chính xác giá trị phần mềm mà Công ty H đã sử dụng tại thời điểm vi phạm năm 2019 là bao nhiêu % phần mềm đầy đủ tất cả các module. Nếu Tòa án đã giải thích mà P vẫn không yêu cầu thẩm định giá trị tài sản bị thiệt hại thì việc Tòa án chấp nhận hay không chấp nhận yêu cầu bồi thường thiệt hại của P mới đủ căn cứ vững chắc.”