ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ VIỆC XÁC ĐỊNH THỜI ĐIỂM TÍNH GIÁ TRỊ TÀI SẢN ĐỂ TÍNH ÁN PHÍ

Tình huống pháp lý:

Hiện nay với tình hình kinh tế ngày càng phát triển, giá trị bất động sản biến động theo thời gian rất lớn vì vậy tranh chấp liên quan đến quyền đối với bất động sản (nhà, đất) được đưa đến Toà án giải quyết ngày càng tăng. Việc tính án phí sơ thẩm đối với những vụ án mà tài sản tranh chấp có thể xác định được bằng một số tiền cụ thể (án phí có giá ngạch) cũng có nhiều cách tính khác nhau, cụ thể: Quan điểm thứ nhất cho rằng tính án phí có giá ngạch dựa trên giá trị tài sản được xác định tại thời điểm xét xử sơ thẩm; quan điểm thứ hai cho rằng tính án phí có giá ngạch dựa trên giá trị tài sản được xác định tại thời điểm mà các bên tự định giá và cung cấp cho Toà án khi nộp đơn khởi kiện.

Nội dung đề xuất án lệ:

“[9] Ngoài ra, trong vụ án này, Tòa án cấp sơ thẩm căn cứ vào Biên bản định giá ngày 19/02/2009 đã hết hiệu lực (Mục 7 tiêu chuẩn thẩm định giá Việt Nam số 05 ban hành kèm theo Thông tư số 28/2015/TT-BTC ngày 06/3/2015 của Bộ Tài chính quy định thời hạn có hiệu lực của kết quả thẩm định giá là 06 tháng kể từ ngày ký Chứng thư thẩm định giá) để xác định giá trị nhà đất tranh chấp là 61.000.000.000 đồng và tính án phí tại thời điểm xét xử sơ thẩm năm 2018 theo Biên bản định giá nêu trên là không đúng. Theo Chứng thư định giá ngày 17/4/2019 của Công ty trách nhiệm hữu hạn Dịch vụ Thương mại Đầu tư định giá Miền Nam thì nhà đất nêu trên có giá trị là 151.742.000.000 đồng, Như vậy, kể từ năm 2009 đến năm 2019 giá trị nhà đất tranh chấp đã tăng gấp nhiều lần, nhưng khi xét xử sơ thẩm (năm 2018) Tòa án không định giá lại để làm cơ sở tính án phí là không đúng, gây thiệt hại nghiêm trọng đến việc thu ngân sách của Nhà nước. Tòa án cấp phúc thầm sửa phần tính án phí của Tòa án cấp sơ thẩm nhưng không căn cứ vào Chứng thư định giá ngày 17/4/2019 để tính án phí cũng là không đúng.”.