Đề xuất Án lệ về vụ án đòi nhà cho ở nhờ
ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ VỤ ÁN ĐÒI NHÀ CHO Ở NHỜ
Tình huống pháp lý:
Trong thực tiễn xét xử các vụ án tranh chấp về đòi nhà cho ở nhờ, một vấn đề pháp lý thường gây tranh cãi là: Khi người đang ở nhờ không có nơi cư trú nào khác và đã sinh sống ổn định lâu dài, Tòa án có nên cho phép họ lưu cư tạm thời để tìm nơi ở mới, hay buộc họ phải trả ngay nhà và đất theo yêu cầu của người sở hữu?
Quan điểm thứ nhất cho rằng: Khi quan hệ ở nhờ chấm dứt, người ở nhờ phải rời đi ngay, không có căn cứ pháp lý nào để tiếp tục lưu cư. Việc cho lưu cư đồng nghĩa với việc kéo dài tình trạng chiếm hữu tài sản không hợp pháp, ảnh hưởng đến quyền sở hữu của chủ tài sản.
Quan điểm thứ hai cho rằng: Trong trường hợp người ở nhờ không có nơi ở khác, đã cư trú ổn định nhiều năm, thì việc buộc họ rời đi ngay là không nhân đạo và khó khả thi. Do đó, cần cho họ lưu cư có thời hạn hợp lý để thu xếp chỗ ở mới, bảo đảm quyền cư trú, đặc biệt đối với trẻ em và người phụ thuộc.
Nội dung đề xuất án lệ:
“[9] Như vậy, có căn cứ xác định toàn bộ nhà và đất tại Tổ 7, thôn L, xã X, thành phố Đ vẫn thuộc quyền sở hữu và sử dụng hợp pháp của bà H. Do hiện nay chị T và cháu T1 đang quản lý sử dụng toàn bộ nhà đất tranh chấp nên Tòa án cấp phúc thẩm buộc chị T và cháu T1 phải trả nhà và đất cho bà H với diện tích đất 69,49 m2 trên đất có diện tích nhà 42,16 m2 tại Tổ 7, thôn L, xã X, thành phố Đ là có căn cứ.
[10] Do hiện nay chị T và cháu T1 đang ở nhờ ổn định trên đất của bà H; chị T và cháu T1 không có nơi ở nào khác, còn khó khăn về chỗ ở nhưng Tòa án cấp sơ thẩm lại không quy định về thời gian lưu cư cho chị T và cháu T1 để tìm chỗ ở mới là không đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của chị T và cháu T1. Do đó, cần quy định cho chị T và cháu T1 được quyền lưu cư tại nhà và đất tại Tổ 7, thôn L, xã X, thành phố Đ trong thời gian 06 tháng kể từ ngày bản án có hiệu lực pháp luật để chị T đi tìm chỗ ở mới là phù hợp.”