ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ VIỆC XÁC ĐỊNH TRANH CHẤP QUYỀN TÁC GIẢ KHÔNG CÓ MỤC ĐÍCH LỢI NHUẬN KHI YÊU CẦU KHỞI KIỆN CHỈ NHẰM BẢO VỆ QUYỀN NHÂN THÂN CỦA TÁC GIẢ

Tình huống pháp lý:

Thực tiễn xét xử còn thiếu thống nhất trong việc phân biệt tranh chấp dân sự và tranh chấp kinh doanh – thương mại về quyền tác giả, đặc biệt trong xác định “mục đích lợi nhuận”. Việc tác phẩm được khai thác thương mại hoặc bị đơn là doanh nghiệp không đồng nghĩa với việc tranh chấp có mục đích lợi nhuận. Việc xác định tính chất tranh chấp và thẩm quyền của Tòa án phải căn cứ vào bản chất yêu cầu khởi kiện và quyền mà nguyên đơn yêu cầu bảo vệ, không phụ thuộc vào khả năng phát sinh lợi ích kinh tế hay hình thức khai thác tác phẩm.

Nội dung đề xuất án lệ:

“[3] Tại phiên tòa phúc thẩm, người đại diện theo ủy quyền của các bị đơn cho rằng Tòa án cấp sơ thẩm tiến hành xét xử không đúng thẩm quyền, thực chất của việc tranh chấp về quyền tác giả của nguyên đơn mang mục đích lợi nhuận. Tuy nhiên, người đại diện theo ủy quyền của bị đơn không cung cấp được chứng cứ nào mới chứng minh cho lời trình bày của mình. Hội đồng xét xử phúc thẩm nhận thấy yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn thuộc về quyền nhân thân trong quyền tác giả đối với tác phẩm, trong đó có quyền bảo vệ sự toàn vẹn của tác phẩm, không cho người khác sửa chữa, cắt xén hoặc xuyên tạc tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào gây phương hại đến danh dự và uy tín của tác giả. Do đó nguyên đơn không nhằm mục đích có thu lợi nhuận hay không thu được lợi nhuận từ yêu cầu này, đây là tranh chấp dân sự về quyền sở hữu trí tuệ, lời trình bày của người đại diện theo ủy quyền của bị đơn là không có căn cứ chấp nhận.”