Đề xuất Án lệ về việc giải thích hợp đồng theo mẫu trong trường hợp hợp đồng theo mẫu có điều khoản không rõ ràng
ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ VIỆC GIẢI THÍCH HỢP ĐỒNG THEO MẪU TRONG TRƯỜNG HỢP HỢP ĐỒNG THEO MẪU CÓ ĐIỀU KHOẢN KHÔNG RÕ RÀNG
Tình huống pháp lý:
Hợp đồng tín dụng, hợp đồng thế chấp tài sản do Ngân hàng soạn thảo là hợp đồng theo mẫu, có điều khoản về việc tài sản thế chấp còn phải bảo đảm cho các khoản tín dụng khác phát sinh trong tương lai nhưng khi Ngân hàng và khách hàng/bên vay giao kết hợp đồng tín dụng khác trong tương lai, bên thế chấp không được thông báo, không biết và không đồng ý với các hợp đồng tín dụng đó.
Nội dung đề xuất án lệ:
“[10] Mặc dù Điểm 2.1 Điều 2 của hợp đồng thế chấp ngày 27/09/2010 ràng buộc rằng ngoài số tiền bảo đảm (1.225.000.000 đồng) thì tài sản thế chấp còn phải chịu bảo đảm cho “....các khoản tín dụng khác phát sinh trong tương lai...” ký kết giữa công ty T2 và T2, nhưng đây là một điều khoản không rõ ràng, mang tính chất áp đặt tùy nghi, không bảo đảm sự công bằng giữa hai bên khi tại thời điểm đó, hợp đồng tín dụng số 361.12.201.650630.TD.DN ngày 08/11/2012, và hợp đồng tín dụng số 288.12.201.650630.TD.DN ngày 24/08/2012 chưa hề được ký kết. Vì vậy, trong truờng hợp này, phải áp dụng khoản 2 Điều 405 của Bộ luật Dân sự năm 2015 (quy định về truờng hợp giải thích hợp đồng theo mẫu) để xác định rằng MB phải chịu hoàn toàn bất lợi khi giải thích Điểm 2.1 Điều 2 của hợp đồng thế chấp ngày 27/09/2010; sự bất lợi mà MB phải gánh chịu trong truờng hợp này, là việc thế chấp căn nhà số F Đ, phuờng B, quận B được xác định rằng chỉ để bảo đảm cho khoản tiền vay (tối đa) là 1.225.000.000 đồng theo hợp đồng tín dụng số 230.10.202.650530TD ngày 24/09/2010 mà thôi.”