Đề xuất Án lệ về việc định giá tài sản trong trường hợp vật chứng bị hủy hoại
ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ VIỆC ĐỊNH GIÁ TÀI SẢN TRONG TRƯỜNG HỢP VẬT CHỨNG BỊ HỦY HOẠI
Tình huống pháp lý:
Trong thực tiễn tố tụng hình sự, việc giải quyết các vụ án xâm phạm quyền sở hữu, đặc biệt là đối với tội hủy hoại tài sản, luôn gắn liền với yêu cầu xác định chính xác giá trị tài sản bị xâm hại.
Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, vật chứng của vụ án không được thu giữ hoặc không còn tồn tại tại thời điểm tiến hành định giá, dẫn đến sự khác biệt trong cách đánh giá chứng cứ và áp dụng pháp luật giữa các cơ quan tiến hành tố tụng, từ đó phát sinh những quan điểm trái chiều trong xét xử.
Nội dung đề xuất án lệ:
“[10] Do Cơ quan điều tra không thu giữ vật chứng là các vật liệu bị phá dỡ, nên Hội đồng định giá tài sản trong tố tụng hình sự thực hiện định giá trên cơ sở hóa đơn, chứng từ, hình ảnh, lời khai của người bị hại và những người liên quan. Trường hợp tiến hành điều tra lại cũng không thể định giá khác với kết quả đã định giá, bởi vì biên bản khám nghiệm hiện trường mô tả sơ sài về các tấm tôn, cột sắt không rõ chủng loại, chất lượng…, tài liệu định giá vẫn trên cơ sở tài liệu đã có. Hơn nữa, theo Báo cáo thuyết minh, giải trình về việc xác định giá trị tài sản định giá của Hội đồng định giá tài sản trong tố tụng hình sự và biên bản họp định giá tài sản, thì việc xác định giá trị tài sản không chỉ căn cứ vào hóa đơn mua bán vật tư (do bà Cao Thị L cung cấp), mà còn qua khảo sát giá tài sản cùng loại trên thị trường tại thời điểm xảy ra vụ án, từ đó xác định giá trị căn chòi khi bị xâm phạm còn lại là 80%, tương đương 8.668.000 đồng. Hội đồng định giá tài sản nhận định “tài sản bị hư hỏng do bị tháo dỡ, đổ sập hoàn toàn, không sử dụng lại được” nên xác định giá trị thiệt hại là 8.668.000 đồng là có căn cứ. Quá trình điều tra và tại phiên tòa sơ thẩm, các bị cáo đều thừa nhận hành vi phạm tội và đã tự nguyện nộp đủ số tiền bồi thường cho bị hại.”