Đề xuất Án lệ về xác định bị cáo phạm tội “Cướp tài sản” thuộc trường hợp “Làm chết người”
ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ XÁC ĐỊNH BỊ CÁO PHẠM TỘI “CƯỚP TÀI SẢN” THUỘC TRƯỜNG HỢP “LÀM CHẾT NGƯỜI”
Tình huống pháp lý:
Tội “Cướp tài sản” là một loại tội ghép. Khách thể của tội phạm này vừa là quan hệ nhân thân, vừa là quan hệ tài sản. Việc xác định trường hợp nào xét xử về nhiều tội, về những tội gì; trường hợp nào chỉ xét xử chỉ về tội “Cướp tài sản” còn nhiều quan điểm khác nhau.
Đối với quan hệ nhân thân, khách thể của tội “Cướp tài sản” tương tự như khách thể của tội “Giết người” vì có gây thiệt hại cho tính mạng, sức khỏe của người khác. Trong thực tiễn xét xử, hành vi cướp tài sản gây thiệt hại cho tính mạng của người khác được xét xử theo các tội danh khác nhau như: về hai tội “Giết người” và “Cướp tài sản” hoặc thu hút về tội “Cướp tài sản” với tình tiết định khung theo khoản 4 Điều 168 Bộ luật Hình sự năm 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017) tương ứng với hậu quả của tội phạm. Việc định tội danh trong trường hợp này rất phức tạp. Việc xác định trường hợp nào xét xử về nhiều tội, về những tội gì; trường hợp nào chỉ xét xử chỉ về tội “Cướp tài sản” còn nhiều quan điểm khác nhau.
Nội dung đề xuất án lệ:
“[2] …Từ đó xác định được cái chết của ông H là do bị cáo L cho uống thuốc ngủ gián tiếp gây ra, tuy nhiên, đây là hậu quả mà bị cáo L hoàn toàn không mong muốn - trước, trong và sau khi phạm tội, bị cáo đều thể hiện nhất quán giữa ý chí và hành vi phạm tội của mình - đều là nhằm mục đích “Cướp tài sản” mà thôi, hoàn toàn không cố ý tước đi mạng sống của người bị hại nên không cấu thành tội “Giết người”. Như vậy, hành vi của bị cáo đã đủ yếu tố cấu thành tội “Cướp tài sản” thuộc trường hợp “làm chết người”, tội phạm và hình phạt được quy định tại điểm a khoản 4 Điều 133 của Bộ luật Hình sự. Viện kiểm sát nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã truy tố bị cáo theo tội danh và điều luật như trên là có căn cứ, đúng người, đúng tội và đúng pháp luật.”