ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ TỘI “TIÊU THỤ TÀI SẢN DO NGƯỜI KHÁC PHẠM TỘI MÀ CÓ”

Tình huống pháp lý:

Thực tiễn xét xử xảy ra tình huống pháp lý như sau: Bị cáo biết tài sản là xe mô tô do người khác phạm tội mà có và đồng ý để người này cất giấu xe tại nơi cư trú của mình. Ngay sau đó, bị cáo tìm cách tiêu thụ và bán tài sản cho người mua. Đối với tình huống trên, các Tòa án còn có nhiều quan điểm xét xử như sau:

Quan điểm thứ nhất cho rằng: Hành vi của bị cáo đủ yếu tố cấu thành 02 tội là tội “Chứa chấp tài sản do người khác phạm tội mà có” và tội “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có”.

Quan điểm thứ hai cho rằng: Hành vi chứa chấp và tiêu thụ tài sản do phạm tội mà có của bị cáo diễn ra liên tục, mục đích bị cáo cất giữ xe mô tô cũng là để mang đi tiêu thụ. Do đó, bị cáo chỉ phạm tội “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có”, không phạm tội “Chứa chấp tài sản do người khác phạm tội mà có”.

Nội dung đề xuất án lệ:

“[2] Trần Công T có hành vi cất giấu chiếc xe mô tô hiệu Air Blade biển kiểm soát 43D1-284.72 tại nhà trọ. Tuy nhiên, ngay sau đó, T và N đã tìm cách tiêu thụ, và bán cho Trần Thị Thùy T vào ngày 06/8/2015. Như vậy, hành vi chứa chấp và tiêu thụ tài sản do phạm tội mà có của Trần Công T diễn ra liên tục, mục đích của T cất giữ xe mô tô cũng là để cùng Ng mang đi tiêu thụ. Do đó, hành vi chứa chấp và mang đi tiêu thụ xe mô tô hiệu Air Blade biển kiểm soát 43D1-284.72 của Trần Công T chỉ phạm tội “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có”. Tòa án cấp phúc thẩm tuyên Trần Công T không phạm tội “Chứa chấp tài sản do người khác phạm tội mà có” là đúng quy định của pháp luật.”