ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ HÌNH THỨC CỦA DI CHÚC

Tình huống pháp lý:

Văn bản thể hiện ý chí của người chết để lại về việc định đoạt di sản tuy không có tiêu đề “Di chúc” nhưng có đầy đủ nội dung của di chúc, người lập di chúc minh mẫn, sáng suốt, không bị lừa dối, đe dọa, cưỡng ép khi lập văn bản.

Nội dung đề xuất án lệ:

“[4] Xét văn bản “Vài lời để lại” của cụ Trần Ngọc H8 lập vào ngày 4/6/2003 và “Bản thừa kế quyền sử dụng đất ở cho các con đề ngày 24/12/2005” của cụ Phan Thị H9 thì cả hai văn bản của các cụ không ghi là di chúc; văn bản của cụ H8 được viết vào cuốn sổ tay, không có người làm chứng, không có xác thực của chính quyền địa phương; văn bản của cụ H9 được viết thành văn bản riêng, có xác nhận của đại diện tổ liên gia và khối phố; nội dung hai văn bản này đều thể hiện ý chí cụ thể của cả hai cụ về việc phân chia thửa đất của hai cụ sau khi hai cụ chết. Mặc dù việc phân chia diện tích đất trong “Vài lời để lại” của cụ H8 không cụ thể như trong “Bản thừa kế quyền sử dụng đất ở cho các con đề ngày 24/12/2005” của cụ H9, nhưng đều có đầy đủ nội dung và chữ ký của các cụ, đồng thời không có tài liệu chứng cứ nào thể hiện các cụ bị hạn chế về mặt năng lực hành vi dân sự, hay bị cưỡng ép, lừa dối tại thời điểm các cụ lập văn bản này, nên đây được coi là di chúc hợp pháp của cụ H8, cụ H9 theo quy định tại các Điều 655, 656, 659 BLDS 1995.”