ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ THỨ TỰ ƯU TIÊN THANH TOÁN KHI XỬ LÝ TÀI SẢN THẾ CHẤP TRONG GIẢI QUYẾT TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG TÍN DỤNG TẠI TÒA ÁN

Tình huống pháp lý:

Hai bên ký kết hợp đồng tín dụng và hợp đồng thế chấp, tài sản bảo đảm là tàu biển. Hai bên thỏa thuận bên thứ ba sửa chữa, nâng cấp, thay đổi tên, số hiệu để nâng giá trị tài sản bảo đảm. Bên vay ký kết hợp đồng với bên thứ ba để thực hiện công việc trên. Sau đó, hai bên ký kết thêm hợp đồng sửa đổi, bổ sung hợp đồng tín dụng ban đầu và hợp đồng thế chấp đối với tàu biển sau khi đã được nâng cấp. Bị đơn (bên vay) vi phạm nghĩa vụ của hợp đồng tín dụng, nguyên đơn (ngân hàng) yêu cầu xử lý tài sản bảo đảm. Người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan có yêu cầu độc lập yêu cầu thanh toán chi phí phát sinh khi thực hiện việc sửa chữa, nâng cấp tàu.

Nội dung đề xuất án lệ:

“[6] Về thứ tự ưu tiên thanh toán, thấy rằng, việc sửa chữa nâng cấp và trông giữ Tàu R 268 giữa Công ty H và Công ty Đ là có thật; Ngân hàng biết và thống nhất việc Công ty H sửa chữa nâng cấp giá trị tàu. Cho đến khi xét xử sơ thẩm, phúc thẩm, Công ty H chưa thanh toán cho Công ty Đ các khoản chi phí sửa chữa và trông giữ theo các hợp đồng đã ký. Tòa án sơ thẩm và Tòa án phúc thẩm … quyết định khi xử lý tài sản thế chấp thì ưu tiên thanh toán trước cho Công ty Đ khoản chi phí là tiền lương công nhân, tiền thuế và tiền trông giữ tàu là có căn cứ, hợp tình, hợp lý, bảo đảm quyền lợi của người lao động, bảo đảm thực hiện nghĩa vụ nộp thuế với Nhà nước. Do đó, cần giữ nguyên quyết định của bản án sơ thẩm và bản án phúc thẩm.”