ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ HỢP ĐỒNG VAY TÀI SẢN ĐÃ CÔNG CHỨNG, CHỨNG THỰC NHƯNG KHÔNG THỂ HIỆN VIỆC GIAO NHẬN TIỀN TRÊN THỰC TẾ

Tình huống pháp lý:

Trong quá trình nghiên cứu các bản án, quyết định đã có hiệu lực pháp luật của Tòa án, nhận thấy thực tiễn xét xử còn có cách hiểu không thống nhất đối với hợp đồng vay tiền được công chứng nhưng không thể hiện việc giao nhận tiền. Một số hợp đồng chỉ ghi nhận sự thỏa thuận cho vay mà không có thông tin về thời điểm, cách thức giao tiền hay việc công chứng viên chứng kiến giao nhận. Thực tiễn hiện nay tồn tại hai quan điểm: một cho rằng hợp đồng vay là hợp đồng thực tế, chỉ có hiệu lực khi tiền đã được giao; quan điểm khác cho rằng hợp đồng đã công chứng là chứng cứ mạnh nếu bên vay không chứng minh được điều ngược lại. Sự khác biệt này dẫn đến kết quả giải quyết vụ án trái ngược và gây khó khăn cho Tòa án cấp dưới.

Nội dung đề xuất án lệ:

“[7] Hợp đồng vay tiền nói trên chỉ ghi nhận sự việc ông Lê Văn H (bên cho vay tiền) đồng ý cho ông Nguyễn Thanh D-bà Phan Thị Thanh N (bên vay tiền) vay số tiền 300.000.000 đồng, không xác nhận rằng việc giao-nhận tiền vay giữa hai bên, đã thực hiện. Nói cách khác, muốn công nhận hợp đồng này, thì ông Lê Văn H còn phải xuất trình bằng chứng để chứng minh rằng đương sự đã giao cho ông Nguyễn Thanh D-bà Phan Thị Thanh N số tiền 300.000.000 đồng.

[8] Với những chứng cứ đã phân tích và đánh giá nói trên, thì có căn cứ kết luận rằng việc xét xử của Tòa án cấp sơ thẩm (không chấp nhận yêu cầu khởi kiện của ồng Lê Văn H) và của Tòa án cấp phúc thẩm (chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện của ông Lê Văn H) theo những bản án đă dẫn chiếu, đều không đúng pháp luật.”