Đề xuất Án lệ về trường hợp hợp đồng giả tạo nhằm che giấu một hợp đồng khác

ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ TRƯỜNG HỢP HỢP ĐỒNG GIẢ TẠO NHẰM CHE GIẤU MỘT HỢP ĐỒNG KHÁC

Tình huống pháp lý:

Có trường hợp cùng một vụ việc hoặc cùng một loại việc có tính chất tương tự nhưng có Tòa án cho rằng giao dịch dân sự đó là giả tạo nhằm che giấu một giao dịch khác, có Tòa án lại cho rằng hai giao dịch là độc lập, không có giao dịch nào là giả tạo.

Nội dung đề xuất án lệ:

“[4] Các đương sự có lời khai thống nhất là Hợp đồng ủy quyền số 13871 TP/CC-SCC/HĐGD ngày 28/10/2011 được ký kết xuất phát từ việc bà Đ vay, nợ tiền của bà T. Nhưng khai khác nhau về mục đích ký kết Hợp đồng. Bà Đ cho rằng ký Hợp đồng ủy quyền nhằm mục đích đảm bảo cho khoản tiền vay, còn bà T thì cho rằng do bà Đ không có tiền trả nợ nên bà Đ đồng ý chuyển nhượng cho bà T quyền sử dụng đất, nhưng do đất chưa được nhận và chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, không ký được hợp đồng chuyển nhượng, nên hai bên đã ký Hợp đồng ủy quyền. Tuy nhiên, bà T không xuất trình được chứng cứ chứng minh giao dịch chuyển nhượng quyền sử dụng đất giữa bà T với bà Đ và giá chuyển nhượng quyền sử dụng đất là bao nhiêu.

[5] Do đó, có căn cứ để xác định Hợp đồng ủy quyền số 13871 TP/CC- SCC/HĐGD ngày 28/10/2011 là Hợp đồng giả tạo. Tòa án cấp sơ thẩm và Tòa án cấp phúc thẩm tuyên bố Hợp đồng ủy quyền số 13871 TP/CC-SCC/HĐGD ngày 28/10/2011 vô hiệu là có căn cứ. Ủy ban Thẩm phán Tòa án nhân dân cấp cao tại Đà Nẵng xác định bà Đ và bà T thực hiện việc chuyển nhượng quyền sử dụng đất dưới hình thức Hợp đồng ủy quyền, nên quyết định giữ nguyên Hợp đồng ủy quyền và buộc bà Đ tiếp tục thực hiện thủ tục chuyển quyền sử dụng đất cho bà T là không có cơ sở.”