ĐỀ XUẤT ÁN LỆ VỀ TRƯỜNG HỢP THOẢ THUẬN BỒI THƯỜNG CHI PHÍ ĐÀO TẠO TRONG HỢP ĐỒNG ĐÀO TẠO TRÁI QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT

Tình huống pháp lý:

Hiện nay các tổ chức, doanh nghiệp thường tự mình bỏ ra rất nhiều chi phí để đào tạo, bồi dưỡng nâng cao kỹ năng, tay nghề của người lao động. Vì vậy, khi người lao động muốn nghỉ việc thì ngoài những tranh chấp lao động thông thường, các khoản bồi thường về chi phí đào tạo cũng là một trong những vấn đề được quan tâm. Tuy nhiên không phải trường hợp nào thỏa thuận về bồi thường chi phí đào tạo cũng được chấp nhận.

Nội dung đề xuất án lệ:

“[2] Về nội dung: Việc bồi thường chi phí đào tạo của ông T đối với Bệnh viện T được thực hiện theo quy định tại Khoản 3 Điều 35 Luật viên chức và các văn bản liên quan.

Theo quy định tại Điều 7, Điều 8 Nghị định số 101/2017/NĐ-CP ngày 01/09/2017 của Chính phủ về “Đào tạo, bồi dưỡng cán bộ công chức, viên chức” sửa đổi, bổ sung Điều 36 Nghị định số 29/2012/NĐ-CP và Điều 17 Thông tư số 15/2012/TT-BNV ngày 25/12/2012 của Bộ nội vụ thì “Chi phí đền bù bao gồm học phí và các khoản chi phí khác phục vụ cho khóa học, không tính lương và các khoản phụ cấp nếu có”.

Như vậy, kháng cáo của nguyên đơn yêu cầu ông T đền bù chi phí đào tạo bao gồm cả tiền lương, tiền thưởng, tiền phụ cấp, tiền đóng bảo hiểm đã thanh toán cho ông T trong thời gian ông T đi học là không phù hợp với quy định của Pháp luật. Mặc dù giữa ông T và Trung tâm có thỏa thuận trong “Hợp đồng đào tạo” là ông T phải bồi hoàn cả tiền lương, tiền thưởng, tuy nhiên do thỏa thuận này không phù hợp với quy định của Pháp luật nên không làm phát sinh quyền và nghĩa vụ của các bên.

Từ những phân tích trên, thấy rằng cấp sơ thẩm không chấp nhận yêu cầu bồi thường khoản tiền lương, tiền thưởng, tiền bổ sung thu nhập và các khoản đóng bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp trong thời gian đi học của Bệnh viện T đối với ông Dương Xuân T với tổng số tiền 180.291.480 đồng là có căn cứ. Tại cấp phúc thẩm các bên đương sự không xuất trình thêm tài liệu chứng cứ nào mới. Do vậy, Hội đồng xét xử không chấp nhận yêu cầu kháng cáo của nguyên đơn, giữ nguyên Quyết định của bản án sơ thẩm.”