DỰ THẢO ÁN LỆ SỐ 21/2024 VỀ XÁC ĐỊNH MỨC LƯƠNG ĐỂ LÀM CĂN CỨ BỒI THƯỜNG CHO NGƯỜI LAO ĐỘNG

Tình huống án lệ:

Người lao động khởi kiện yêu cầu người sử dụng lao động bồi thường khi bị đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động trái pháp luật, hai bên không thống nhất được mức lương người lao động được hưởng.

Nội dung dự thảo án lệ:

“[1] Xét mức lương tính bồi thường: Các bên không thống nhất về mức lương bà H được nhận hàng tháng, bà H trình bày mức lương và phụ cấp hàng tháng bà nhận là 12.000.000 đồng nhưng bà không có chứng cứ chứng minh, các phiếu lương do bà H cung cấp không có chữ ký hay dấu xác nhận của đại diện Công ty. Phía Công ty không đồng ý với mức lương như bà H trình bày và cho rằng mức lương của bà H là 5.500.000 đồng/tháng nhưng cũng không cung cấp được chứng cứ để chứng minh. Theo tài liệu do Bảo hiểm xã hội huyện Bắc Tân Uyên cung cấp thì Công ty Nhuận Bằng đã đóng bảo hiểm xã hội cho bà H với mức lương và phụ cấp là 6.800.000 đồng (trong đó lương chính là 6.500.000đồng và phụ cấp 300.000đồng) nên Tòa án cấp phúc thẩm áp dụng mức lương 6.800.000đồng/tháng làm cơ sở để tính các khoản bồi thường cho bà H là có căn cứ. Kháng nghị cho rằng cần lấy mức lương và các khoản phụ cấp khác của bà H là 12.000.000đồng theo hợp đồng lao động để làm căn cứ bồi thường là không chính xác. Bởi vì, hợp đồng lao động có ghi các khoản phụ cấp khác nhưng không diễn giải là các khoản phụ cấp gì và thực tế Công ty chỉ trả phụ cấp nguy hại cho bà H là 300.000 đồng và lương là 6.500.000đồng, tổng công là 6.800.000đồng.”